Cảm động với bài thơ của nữ sinh sư phạm về phi công hy sinh

Mẹ biển ơi chúng con cạn lệ rồi
Xin trả lại những người anh ưu tú
Chúng con sai gì… khiến mẹ buồn, giận dữ
Cho con xin…. xin mẹ biển nhân từ

Đã bao người thức trắng mấy đêm mưa
Ngày nắng gắt kiếm tìm người anh cả
Đất nước con đã ngàn năm vất vả
Có gì sai… con xin mẹ nhẹ nhàng

Con xin mẹ an ủi sóng đừng tràn
Giông đừng tới, bão mưa đừng lớn
Chỉ một chút êm đềm biển gợn
Giúp các anh con cập bến đất liền

Một nỗi đau chưa định nghĩa được tên
Mẹ nỡ lòng khiến con đau lần nữa
Hai phi cơ, mười bông hoa đang nở…
Mẹ đừng đùa… Mẹ giấu các anh đâu?

Mẹ biết không? Mắt bọng đỏ đêm thâu
Đau triệu triệu trái tim đang nức nở
Của mẹ già ngóng con… chẳng thốt lời nào nữa
Của vợ hiền gào khóc giữa canh khuya

Mẹ biết không? Cháu nhỏ quá thơ ngây
Chưa biết bố hôm nay đi lâu thế
Vẫn hồn nhiên ôm mẹ cười rồi kể:
“Bố của con đang bay giữ bầu trời!”

Mẹ biển ơi… Con quỳ lạy xin người
Hãy một lần nghe tiếng con ước nguyện
Trả lại Việt Nam những con người nguyên vẹn
Vẹn cả nụ cười, cả ý chí, niềm tin…

Mẹ biển ơi xin mẹ chớ lặng im
Đau xót lắm… tiếng lòng ai hiểu được
Mẹ nhắc anh con: “Mau về giữ Nước”
Giữ bầu trời, giữ màu áo thiên thanh
Cả Tổ quốc đang ngóng đợi các anh

Về đi thôi! Bình an… gia đình, đồng đội gọi!

tran-quang-khai-phi-cong-1-1524

Vũ Phương Trang

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s