Chửi mất gà từ dân gian đến hiện đại (copied)

Mỗi chiều khi rải thóc ra sân, đếm gà thấy lạc hay mất một con, bà chủ bầy gà thường lịch sự lên tiếng rao, vọng sang hàng xóm:

– Nhà tôi vừa lạc con gà trống, ai thấy xin đuổi giúp về cho tôi!
Buổi tối vẫn không thấy về. Sáng sớm hôm sau, bà chủ gà lại rao rất lễ độ lần nữa. Rao đến ngày thứ nhì, đã thấy khó tìm được con gà rồi, bà ta lại rao gắt gao hơn nữa:

– Con gà của tôi nuôi bằng gạo, bằng thóc, mất tiền mua. Làng trên xóm dưới, bên sau bên trước, bên ngược bên xuôi! Tôi có con gà mái xám nó sắp ghẹ ổ, nó lạc ban sáng, mà thằng nào con nào, đứa ở gần mà qua, đứa ở xa mà lại, nó dang tay mặt, nó đặt tay trái, nó bặt mất của tôi, thì buông tha thả nó ra, không tôi chửi cho đơ..ớ..i!

Rao như thế hai lần nữa không thấy gà về, là chiều hôm ấy bắt đầu bà con láng giềng được nghe trọn vẹn bài ca mất gà. Bài chửi kẻ trộm hay ăn cắp gà có vần có điệu hẳn hoi khiến lời chửi tiếng rủa trở thành một áng văn chương dân gian độc đáo được truyền tụng đến tận hiện giờ:

“Cha cái thằng đứng chiếu ngang, thằng sang chiếu dọc, thằng đọc văn tế, thằng bế cái hài, thằng nhai thủ lợn. Cha Cao Tằng Tổ Khảo, Thúc Bá, Đệ Huynh, Cô Dì Tỉ Muội thằng cha mày đã bắt con gà nhà tao!

Con gà ở nhà tao là con gà, con qué.

Nó về nhà mày là con cú, con cáo.

Nó mổ gan, lòi ruột những đứa ăn miếng thịt gà nhà tao..

Nó là thần Nanh, đỏ Mỏ rút gan, rút ruột nhà mày ra.

Mày không thả con gà nhà bà ra, bà đóng ghế 3 tháng 10 ngày,

Buổi sáng bà chửi, buổi tối bà chửi, buổi trưa bà hú,

Bà nguyền, bà rủa cho cây vàng lá, cho quả chột thui,

Cho Thần Trùng đến rút từng khúc ruột của cha ông, vợ con nhà mày ra!

Tao hú 3 hồn, 7 vía thằng đàn ông,

3 hồn 9 vía con đàn bà đã bắt con gà nhà tao.

Tao gọi ông cầm cờ xanh đứng đầu ngõ,

Ông cầm cờ đỏ đứng sau nhà,

Ông cầm cờ vàng bên hữu,

Ông cầm cờ trắng bên tả

Yểm cho nhà mày đẻ con ra thì ngược, sinh cháu ra thì ngang vì đã dám ăn con gà nhà tao!…”

“… Nếu mày có trót dại bắt con gà của bà, nghe bà chửi mà không khôn hồn thả nó ra, mà cả nhà cả ổ mày cứ húc đầu vào ăn cho đầy miệng, thì bà cứ cho chúng mày ăn cái máu l…, rớt l… của bà đây này… Mày tưởng mày có quyền có thế, có người làm ông nọ bà kia mà ăn hiếp gái già này à? Cứ ra mặt với bà xem! Bà thì cứ… dứt cái lông l…, bà chẻ tạm làm tư, bà trói cổ cái ông tổ năm đời mười đời nhà mày lại, bà vẫn còn thừa cái nút hậu!…”

Chém cha đứa bắt gà nhà bà! Chiều hôm qua, bà cho nó ăn nó hãy còn, sáng hôm nay con bà gọi nó hãy còn, mà bây giờ nó đã bị bắt mất. Mày muốn sống mà ở với chồng với con mày, muốn sống mà ở với vợ với con nhà mày thì buông tha thả nó ra, cho nó về nhà bà. Nhược bằng mày chấp chiếm, thì bà đào mả thằng tam tứ đại nhà mày ra, bà khai bật săng thằng ngũ đại lục đại nhà mày lên. Nó ở nhà bà, nó là con gà, nó về nhà mày, nó biến thành cú thành cáo, thành thần nanh mỏ đỏ; nó mổ chồng mổ con, mổ cả nhà mày cho mà xem.

Ới cái thằng chết đâm, cái con chết xỉa kia! Mày mà giết gà nhà bà thì một người ăn chết một, hai người ăn chết hai, ba người ăn chết ba. Mày xuống âm phủ thì quỷ sứ thần linh nó rút ruột ra. Ơi cái thằng chết đâm, cái con chết xỉa kia….”

Bà chửi chán bằng tiếng miền bắc, bây giờ bà chửi bằng tiếng miền trung cho cha con họ hàng hang hốc nhà mày nghe nha…á..:

“Hôm qua tau mất con gà mái dầu khoang cổ. Hôm ni tau mất con gà mái nổ khoang bông. Con mô bắt là gái trốn chúa lộn chồng. Thằng mô bắt là ba đời đi ở đợ… Tụi bay hãy vén mái tai, gài mái tóc, chống cửa ngõ cho cao, chặt hàng rào cho thấp mà nghe tao chửi… Bay ăn cho chồng bay sợ, cho vợ bay kinh. Bay ăn cho ngã miếu sập đình, cho mồ cha bay chết hết để một mình bay ăn”

Người mẹ chửi mệt, đứa con ra tiếp sức. Cô ả này thì lại được học hành tử tế, nên chửi rất hiện đại (bằng toán học) nghe cũng khoái tai hơn:

Tên sư đứa nào bắt mất con gà nhà bà.

Gà ở nhà bà là con công con phượng,

Gà về nhà mày thành con cáo con hâu.

Bà … bà…bà… hmm

(Mệt quá cô bé nói với mẹ: U ơi! cho con xin chén trà để con chửi tiếp)…

DSC03769

Bà chửi theo kiểu toán học cho mà nghe nhá…


Bố mày là A, mẹ mày là B.

Bà cho vào ngoặc bà khai căn cả họ nhà mày…

Bà rủa mày ăn miếng rau mày ói ra miếng thịt, mày tắm trong ao mày chết chìm trong chậu…
Bà khai căn cả họ nhà mày,

Xong rồi bà tích phân n bậc,

Bà bắt cả hang, cả hốc, ông cụ ông nội, cả tổ tiên nhà mày ra mà đạo hàm n lần.

Ái chà chà…mày tưởng à!

Mày tưởng nuốt được con gà nhà bà là mày có thể yên ổn mà chơi trò “cộng trừ âm dương” trên gường với nhau à…..

Bà là trị cho tuyệt đối hết cả 9 đời họ hàng nhà mày,

Cho chúng mày biết thế nào là vô nghiệm,

Cho chúng mày không sinh, không đẻ, không duy trì được nòi giống nữa thì thôi…

Bà sẽ nguyền rủa cho chúng mày đời đời chìm đắm trong âm vô cùng,

Sẽ gặp tai ương đến dương vô cùng,

Cho chúng mày chết rục trong địa ngục, cho chúng mày trượt đến maximum của sự vô hạn tối tăm…

Ờ nhỉ, thôi, hôm nay thứ 7, bà nghỉ, ngày mai bà chửi tiếp.

Nói là nghỉ đến hôm sau chửi tiếp, nhưng cô ả vẫn còn tức giận, thế nên ăn cơm xong lại tiếp tục bài ca:

À, mày chơi toán học với bà à…

(Lại một lần nữa nghỉ lấy hơi: U cho con xin thêm chén nước ạ ..Thằng khốn ấy nó là tiến sĩ toán lý, không chửi bằng toán học thì không xong với nó u a…Vâng vâng, u rót cho con đầy đầy vào, nữa đi…để con lấy hơi chửi tiếp, con sẽ chửi từ số học lên tích phân, xuống đại số rồi sang hình học cho u xem…)

Tiên sư nhà mày, mày tưởng ngày nào mày cũng rình mò tiệm cận hàng rào nhà bà là bà không biết đấy phỏng?

Bà là bà giả thiết mày ăn cắp hơn hai chục con gà nhà bà,…

Mày về mày vỗ béo để nhồi đường cong cho con vợ mày, à à, mày vẽ nữa đi, mày tô nữa đi.

Mày tô, mày vẽ, mày nhồi cho đến khi đường cong con vợ mày nó nứt toát, nó gẫy khúc ra,

Chọc xiên chọc xẹo đi, rồi đi lên đi xuống nữa vào,

Rồi có ngày con vợ mày sẽ hạ vuông góc một mạch thẳng xuống nóc tủ….thôi con ạ ……..

Ái chà chà… mày tưởng mày dùng cả hình học mày vẽ thòng lọng mày bắt gà nhà bà mà được à!

Nãy giờ bà chửi mày thanh thoát như thế thì mày bảo bà giỏi văn giỏi toán nhá. Bà mà bắt được mày bà oánh cho một trận thì mày lại khen bà là văn võ song toàn cho mà xem.

Thôi hôm nay bà gào thế là mệt rồi , bà nghỉ, ngày mai bà chửi tiếp khi nào rảnh bà phởn bà rủa tiếp cho mà nghe.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s