Trở Về Quê

Có một ngày trở lại chốn xưa
một khoảng lặng trong bộn bề ký ức

Góc trời mù mịt
nơi từ đó tôi đi
con sóng nhỏ lần ra biển cả
ngược dòng về bế sông quê
những gương mặt quen quen lạ lạ
chập chờn, phảng phất, tỉnh mê
những con người của muôn năm cũ
giờ đã yên dưới những nấm mồ
cỏ đã xanh, một màu xanh vô định
trời thì cao mà mây trắng bơ vơ

Chẳng còn nữa Bà tôi bên bếp lửa
gầy rạ rơm qua những mùa đông
chẳng còn dáng Mẹ tôi tất tả
vệt sữa loang trên ngực áo nâu sồng
và đâu nữa bóng Cha lặng lẽ
vác cày về trong nhập nhoạng hoàng hôn

Ngôi nhà tranh cũ xám
đứng sẫm buồn như một dấu chấm than
gốc bưởi đầy hoa trắng
mà hương xưa lạc mấy nẻo đường
trong mưa nắng khu vườn xanh vật vã
lá trầu không vẫy gió những bàn tay
dấu quết trầu đã đượm màu thiên cổ
ngơ ngác bình vôi con mắt cay cay

Tôi khát, ngỡ lòng như lửa cháy
cơn khát một đời của sa mạc cằn khô
tôi lại uống nước trong chum, trong vại
trong chiếc gáo dừa
tôi uống ngày xưa
Untitled

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s