1 câu chuyện đáng để suy nghĩ: Vợ ơi, giữ anh lại, không anh đi cặp bồ đấy!

Hà Nội một ngày mưa buồn.
Cơn mưa rào đổ xuống, và anh rẽ vào một quán café. Ngồi một mình. Mưa. Lạnh. Buồn.
Cái cảm giác lúc này của anh, là anh thấy đói. Trưa nay, vợ chồng mình lại cãi nhau. Đã 3 ngày anh thiếu ngủ vì quá nhiều việc, đã 3 ngày anh ăn uống linh tinh, và bây giờ, anh thèm lắm một bữa cơm. Bữa cơm, vui vẻ. Không thì cũng không thể nuốt nổi, cứ uống café, ăn mỳ tôm, rồi dạo này anh còn hút thuốc nhiều hơn, thì thật không ổn chút nào. Em có để ý không, dạo này bạn bè người thân gặp anh, họ đều nói rằng sao anh gầy thế. Họ nói, anh mới để ý. Công việc thời gian gần đây không được tốt, công ty càng làm càng lỗ mà anh chưa biết tính đầu ra thế nào. Em thì đã nghỉ việc từ ngày sinh con. Ba năm nay anh đi làm, nuôi cả nhà, nuôi vợ. Thực sự thì khó khăn nhất mới chỉ khoảng 3 tháng gần đây thôi, khi anh phải dồn tiền cho một việc lớn. Những lúc như thế này, đúng ra em phải chia sẻ với anh nhiều hơn, thông cảm và quan tâm đến anh nhiều hơn, thì em lại gây áp lực lên anh rất nhiều. Anh ngại nhất là những lúc em hỏi thẳng một câu “tiền đâu”. Ừ em, thằng đàn ông không kiếm ra tiền nuôi vợ con là một thằng đàn ông hèn, em đã nói thế. Nhưng khó khăn chỉ một thời gian ngắn thôi mà, anh sẽ nhanh chóng vượt qua được. Chỉ khó khăn chuyện tiền bạc, thì cũng đơn giản thôi mà.

Người ta bảo vợ chồng lấy nhau, 3 năm đầu bao giờ cũng khó khăn. Vợ chồng thì thì đã qua 3 năm rồi, có lẽ đến bây giờ mới là giai đoạn khó khăn. Hình như lâu lắm rồi, vợ chồng mình cũng chưa có được những giây phút vui vẻ, trọn vẹn thực sự. Anh cũng muốn đưa em đi du lịch lắm chứ, thay đổi không khí chút. Nhưng đúng đợt này, nói như em, là “tiền đâu mà đi”. Hic, mà sao cái gì, em cũng cứ bộp vào mặt anh một chữ “tiền” như thế chứ. Nếu em không giữ anh lại, anh không dám chắc là mình sẽ không đi cặp bồ đâu. Cứ mỗi ngày, anh nhận ra một điều thật đáng sợ, là hình như anh lại bớt yêu em đi một chút thì phải. Cái níu giữ anh, giờ chỉ là con, là trách nhiệm với

Em có biết cô bạn đồng nghiệp cùng cơ quan hôm nay đã nhắn tin cho anh thế nào không? Cô ấy bảo thẳng, nếu chán vợ, anh hãy cứ đến với em, chỉ là một vài giây phút thoáng qua thôi, không ràng buộc gì. Có thể là vài cuộc gặp gỡ café, chia sẻ, lắng nghe mọi vấn đề của anh, như một vài lần cô ấy đã từng lắng nghe anh. Còn chuyện sex, cô ấy cũng nói, nếu anh thích, anh có thể thử với em, một lần cho biết, hoặc vài lần cũng chẳng sao. Anh chỉ dám trả lời cô ấy là bạn đùa hơi bạo mồm quá đấy.Còn cái cô ngày trước yêu anh mãi đến mấy năm, mà em cũng biết đấy. Cái cô mà đã lặng lẽ khóc trong ngày cưới của chúng ta ấy. Cô ấy đã lấy chồng, nhưng không có

Đợt này chẳng hiểu sao, cô ấy bắt liên lạc với anh, và cứ hay rủ anh đi café. Anh nhớ em từng có lần nói, chồng là cái thứ bán chẳng ai mua, cho chẳng ai lấy, nhưng có khi hở ra là mất. Cũng đúng đấy em. Ngay như lúc này đây, khi anh đang rất buồn, thì tự nhiên sau khi nghĩ về em, anh cũng lại nghĩ đến hai cô gái kia. Ngay lúc anh đói, thì một cô bạn lại nhắn tin rủ đi ăn ở một chỗ khá thú vị. Cô ấy còn đùa đùa thật thật bảo “ đói quá thì đi ăn xong đi… chén nữa cho no toàn tập”, anh cũng đến sợ. Vợ ơi, giữ anh lại đi, gọi anh về ăn cơm đi, nhỡ anh đi ăn với cô ấy thì sao, anh đang đói mà, đói thì phải ăn thôi….
IMG_0827[1]

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s